Trong chương trình Tiếng Việt lớp 4, câu chuyện về “Đôi giày ba ta màu xanh” là một bài học ý nghĩa về lòng nhân ái và ước mơ. Để giúp các em học sinh hoàn thành tốt bài tập làm văn kể lại câu chuyện này theo lời của mình, dưới đây là những bài văn tham khảo chi tiết, giàu cảm xúc và bám sát nội dung bài học.

Cảm Nhận Về "đôi Giày Ba Ta Màu Xanh" Qua Lời Kể Của Học Sinh
Cảm Nhận Về “đôi Giày Ba Ta Màu Xanh” Qua Lời Kể Của Học Sinh

Tổng quan về câu chuyện “Đôi giày ba ta màu xanh”

Câu chuyện “Đôi giày ba ta màu xanh” là một bài đọc hiểu hay và sâu sắc trong chương trình Tiếng Việt lớp 4, thuộc chủ đề về lòng nhân ái và ước mơ. Câu chuyện không chỉ đơn thuần kể về một sự kiện mà còn gửi gắm những thông điệp ý nghĩa về sự đồng cảm, chia sẻ và sức mạnh của việc thấu hiểu. Thông qua hình ảnh đôi giày ba ta màu xanh, tác giả đã khéo léo lột tả được ước mơ giản dị của những đứa trẻ nghèo và hành động đẹp đẽ của người lớn biết cách trao gửi yêu thương.

<>Xem Thêm Bài Viết:<>

Khi kể lại câu chuyện theo lời của mình, các em học sinh cần nắm bắt được cốt truyện, hiểu được ý nghĩa nhân văn đằng sau đó và truyền tải lại bằng ngôn ngữ tự nhiên, chân thực. Dưới đây là hai bài văn mẫu chi tiết để các em tham khảo.

Cảm Nhận Về "đôi Giày Ba Ta Màu Xanh" Qua Lời Kể Của Học Sinh
Cảm Nhận Về “đôi Giày Ba Ta Màu Xanh” Qua Lời Kể Của Học Sinh

Bài tham khảo 1: Kể lại câu chuyện theo lời của em

Chắc hẳn các bạn còn nhớ câu chuyện “Đôi giày ba ta màu xanh” học ở lớp Bốn. Đôi giày thật bé nhỏ phải không các bạn? Nhưng nó là ước mơ, là nỗi khát khao của nhiều người trong đó có chị phụ trách đội và bạn Lái. Tại sao đôi giày ba ta lại trở thành ước mơ của họ? Các bạn hãy nghe tôi kể nhé!

“Ngày còn bé, có lần chị phụ trách đợi thấy anh họ chị đi đồi giày ba ta màu xanh nước biển. Lúc đó chị thấy đôi giày đẹp làm sao! Cổ giày ôm sát chân. Thân giày làm bằng vải cứng, dáng thon thả, màu vải như màu da trời những ngày thu. Phần thân giày gần sát cổ chân có hai hàng khung dập và luồn một sợi dây trắng nhỏ vắt ngang. Chỉ tưởng tượng nếu mang nó vào chắc bước đi sẽ nhẹ và nhanh hơn, chị sẽ chạy trên những con đường đất mịn trong làng, trước cái nhìn thèm thuồng của lũ bạn.

Nhưng ước mơ vốn chỉ là ước mơ, bởi gia đình chị nghèo lắm, lấy đâu ra tiền mà mua đôi giày ba ta màu xanh.

Khi lớn lên, chị làm công tác đội ở một phường. Trong phường chị phụ trách có một cậu bé tên Lái suốt ngày chỉ biết đi lang thang, không học hành gì cả. Nhiệm vụ của chị là phải vận động Lái đi học. Để làm quen với Lái, chị cũng phải lang thang theo Lái khắp đường phố. Rồi một hôm, chị bắt gặp Lái đang ngẩn ngơ, đôi mắt chăm chăm nhìn vào một cửa hiệu trong đó đang treo một dôi giày ba ta màu xanh. Nhìn ánh mắt cậu bé, chị chợt nhớ đến ngày nhỏ chị cũng từng ước muốn có một đôi giày ba ta màu xanh. Thế là chị quyết định chọn đôi giày ba ta màu xanh để thưởng cho Lái trong buổi đầu cậu đến lớp.

Hôm nhận giày, tay Lái run run, môi cậu mấp máy, mắt hết nhìn đôi giày, lại nhìn xuống đôi bàn chân mình đang ngọ nguậy dưới đất. Lúc ra khỏi lớp, cậu cột hai chiếc giày lại với nhau, đeo vào cổ, nhảy tưng tưng trong một tâm trạng vui sướng.

Ước mơ của con người thật là đơn giản và bé nhỏ phải không các bạn? Câu chuyện ca ngợi tấm lòng nhân hậu của chị phụ trách đội, một người biết sống đẹp, biết mang lại niềm vui hạnh phúc cho người khác.”

Bài tham khảo 2: Kể lại câu chuyện theo lời của em

Chị Lan được giao nhiệm vụ phụ trách Đội Thiếu niên của phường. Có rất nhiều em nhỏ phải sống trong cảnh nghèo khổ hoặc lang thang kiếm sống bằng những nghề như bán báo, bán vé số, đánh giày, lượm rác… rất vất vả mà tiền chẳng được bao nhiêu nên không thể đến trường như các bạn cùng trang lứa. Trong số thiếu niên đó, chị Lan chú ý nhiều đển cậu bé có tên là Lái, khoảng mười hai, mười ba tuổi.

Ngày ngày, Lái xách chiếc hòm gỗ nhỏ, trong đựng mấy thứ đồ nghề đánh giày, rong ruổi khắp nơi bằng đôi chân trần nứt nẻ, sạm đen. Có lần, chị Lan bất chợt gặp Lái đứng rất lâu trước tủ kính của cửa hàng bán giày dép, chăm chú ngắm những đôi giày đẹp đẽ. Lần khác, chị thấy Lái đứng tần ngần nhìn theo cậu bé đi đôi ba ta màu xanh nước biển với vẻ thèm thuồng.

Chị Lan nhớ lại thuở nhỏ, chị cũng đã từng ao ước có được đôi giày ba ta giống như của người anh họ. Đôi giày mới đẹp làm sao! cổ giày cao, ôm sát chân. Thân giày làm bằng vải cứng, dáng thon thả, màu vải xanh như màu da trời những ngày thu. Phần thân giày gần sát cổ có hai hàng khuy dập và luồn một sợi dây trắng nhỏ vắt ngang. Chị tưởng tượng nếu mang nó vào, chắc bước đi sẽ nhẹ nhàng và nhanh hơn. Chị sẽ chạy tung tăng trên những con đường đất mịn trong làng trước cái nhìn thèm muốn của bạn bè.

Bây giờ, chị thấy Lái cũng giống như chị ngày xưa. Chợt chị Lan nghĩ ra cách để giúp cậu bé Lái chấp nhận vào học lớp học tình thương. Chị mua cho Lái một đôi giày ba ta màu xanh dương và tặng cậu trong buổi đầu tiên đến lớp. Nhận đôi giày mơ ước từ tay chị Lan. Lái ngạc nhiên và sung sướng lắm! Tay cậu run run, môi cậu mấp máy nói lời cảm ơn, mắt cậu cứ nhìn xuống đôi bàn chân đen đủi đang ngọ nguậy dưới đất. Lúc ra khỏi lớp, Lái cột hai chiếc giày vào nhau, đeo vào cổ, nhảy tưng tưng như chân sáo.

Câu chuyện “Đôi giày ba ta màu xanh” đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc. Nó nhắc nhở chúng ta về giá trị của lòng tốt và sự thấu hiểu. Đôi giày không chỉ là vật dụng che chắn đôi chân mà còn là biểu tượng của hy vọng, của sự quan tâm đúng lúc.

Kết luận

Qua hai bài văn kể lại câu chuyện “Đôi giày ba ta màu xanh” trên đây, các em có thể thấy cách triển khai ý tưởng và diễn đạt câu chuyện một cách sinh động. Để viết tốt hơn, các em nên tập trung vào việc mô tả chi tiết cảm xúc của nhân vật và ý nghĩa của hành động tặng giày. Đừng quên truy cập giayhaanh.vn để tìm đọc thêm nhiều bài văn mẫu hay và bổ ích khác cho các chủ đề học tập đa dạng.